|
|
Hỏi: Liệu
việc Chúa Kitô thiết lập các bí tích cũng có nghĩa sự ra đời của phụng vụ
không? Chúng ta có thể nói rằng Giáo Hội bắt đầu với Chúa Giêsu Kitô không?
Liệu phụng vụ có nguồn gốc trong Chúa Kitô không? Đâu là nguồn của lịch sử
phụng vụ, thưa cha? - A. T., Yaoundé, Cameroon.
Đáp: Câu
hỏi này, bằng tiếng Pháp, có lẽ sẽ đ̣i hỏi nhiều cuốn sách để trả lời đầy
đủ. Tôi sẽ nhất thiết đi vào các điều cốt yếu và việc này phải là ngắn gọn
súc tích.
Với câu hỏi đầu tiên, chúng tôi có thể nói là “có”, việc Chúa Kitô thiết lập
các bí tích cũng có nghĩa sự ra đời của phụng vụ Kitô giáo, bởi v́ các bí
tích là ṇng cốt của phụng vụ. Đúng là Tân Ước không tiết lộ hầu hết các yếu
tố nghi thức của các bí tích, và chúng thường phát triển sau thời đó. Nhưng
mỗi bí tích, v́ nó là một sự kéo dài của sự Nhập Thể theo một hệ thống dấu
hiệu, là nhất thiết phụng vụ trong bản chất.
Chúng tôi cũng có thể khẳng định với sự chắc chắn trọn vẹn rằng Giáo Hội bắt
đầu với Chúa Giêsu Kitô. Các câu như Chúa Giêsu rao giảng Nước Trời c̣n
Thánh Phaolô (hoặc Hoàng đế Constantine) thành lập Giáo Hội đă nhiều lần
được chứng minh là sai lầm, dựa trên những thành kiến, hoặc học thuật kém
cỏi. Thật không may, tôi không thể thảo luận vấn đề này ở đây. Độc giả có
thể t́m thấy câu trả lời ban đầu tốt cho các câu hỏi trong các trang web hộ
giáo phổ thông như Catholic Answers, hoặc t́m đọc các khảo luận chuyên sâu
như cuốn “Essay on the Development of Christian Doctrine” (tiểu luận về sự
phát triển học thuyết Kitô giáo) của Chân phước John Henry Newman năm 1845.
Từ những ǵ chúng tôi đă nói ở trên về các bí tích, chúng tôi cũng có thể
nói “có” cho câu hỏi, vốn cho rằng phụng vụ bắt đầu với Đức Kitô. Nhưng
tuyên bố này phải được làm sáng tỏ hơn. Đức Kitô là nguồn gốc của phụng vụ
trên nhiều cấp độ. Ở cấp độ sâu xa nhất, Đức Kitô là nguồn gốc của phụng vụ
v́ phụng vụ là cơ bản sự tham gia của chúng ta, thông qua, với và trong Đức
Kitô, như là các thành viên của nhiệm thể của Ngài, trong sự thờ phượng mà
Đức Kitô như là linh mục thượng phẩm dâng lên cho Chúa Cha trên trời. Ở cấp
độ này, vốn là quan trọng nhất, không có phụng vụ mà không có Chúa Kitô và
Giáo Hội.
Ở cấp độ của các yếu tố nghi thức bên ngoài của phụng vụ, Chúa Kitô thiết
lập các yếu tố cần thiết trong khi thiết lập các bí tích, và trong việc đưa
ra các mẫu nhất định chẳng hạn như khi Ngài chúc lành cho trẻ em, và ban cho
chúng tôi Kinh Lạy Cha, nhưng bản thân Ngài không đưa ra các hướng dẫn chi
tiết về cấu trúc của phụng vụ. Điều này cũng là hợp lư, v́ Ngài c̣n là đối
tượng của sự phụng thờ, và Giáo Hội cần có thời gian để tiêu hóa và chuyển
hóa trong việc cầu nguyện mầu nhiệm lớn nhất của sự hiện hữu của Ngài. Giáo
Hội do Ngài thành lập sẽ phải phát triển và tăng trưởng trong nhiều nền văn
hóa mới, trong khi vẫn bám rễ vào thời gian khi Ngôi Lời Nhập Thể đi vào
giữa chúng ta. Đây là lư do tại sao có các yếu tố có thể thay đổi như ngôn
ngữ và nghi thức, và các yếu tố không thể thay đổi như việc sử dụng bánh và
rượu trong Thánh Lễ, vốn gắn bó mật thiết với Chúa Kitô.
Các nguồn lịch sử của phụng vụ là rất nhiều và phức tạp. Trong số các nguồn
quan trọng nhất, có các yếu tố Do Thái. Như Sách Giáo Lư Giáo Hội Công Giáo
cho biết trong số 1096:
"Phụng vụ Do thái và Phụng Vụ Kitô giáo. Chúng ta sẽ hiểu rơ hơn một số khía
cạnh của Phụng Vụ Kitô Giáo, nếu hiểu biết nhiều hơn về đức tin và đời sống
tôn giáo của dân Do Thái như họ vẫn tin và sống cho đến ngày nay. Đối với
người Do Thái cũng như với Kitô hữu, Kinh Thánh là phần cốt yếu của Phụng Vụ
để: công bố Lời Chúa, đáp lại Lời Chúa, ca ngợi Thiên Chúa và cầu nguyện cho
người sống cũng như kẻ chết, kêu cầu ḷng thương xót Chúa. Cấu trúc phần
Phụng Vụ Lời Chúa trong thánh lễ bắt nguồn từ kinh nguyện Do Thái. Kinh
nguyện theo các giờ Phụng Vụ, cũng như những bản văn và công thức Phụng Vụ
khác, kể cả lời cầu nguyện trang trọng nhất là Kinh Lạy Cha, cũng tương ứng
với tập quán Do Thái. Các kinh Tạ Ơn trong thánh lễ cũng khởi hứng từ những
mẫu mực của truyền thống Do Thái. Đặc biệt trong các đại lễ của Năm Phụng
Vụ, như lễ Phục Sinh. Chúng ta vẫn thấy rơ những điểm giống nhau giữa Phụng
Vụ Do thái và Phụng Vụ Kitô giáo. Người Do Thái và Kitô hữu cùng mừng lễ
Vượt Qua; đối với người Do Thái, cuộc Vượt Qua đă xẩy ra trong lịch sử nhưng
vẫn hướng về tương lai cho đến ngày Đấng Mê-si-a đến; đối với Kitô hữu, cuộc
Vượt Qua đă hoàn tất khi Đức Kitô chịu chết và sống lại, nhưng chúng ta vẫn
chờ đợi ngày hoàn tất chung cuộc" (Bản dịch Việt ngữ của Ban Giáo lư Tổng
Giáo phận Sài G̣n).
Các nguồn khác có thể được t́m thấy trong Tân Ước, mặc dù chúng không là các
mô tả chi tiết. Ngoài các sách Tin Mừng, phần c̣n lại của Tân Ước cho thấy
một số yếu tố của một sự thờ phượng Kitô giáo riêng biệt.
Nhiều lần sách Công vụ Tông đồ đề cập đến "việc bẻ bánh" như một cái ǵ đó
độc quyền cho cộng đoàn Kitô hữu. Các tác phẩm của Thánh Phaolô và sách Khải
Huyền chứa đựng các thí dụ của nhiều thánh ca Kitô giáo thời đầu, việc nhóm
hội vào ngày Chúa Nhật và thậm chí cả tên "Ngày của Chúa" (Kh 1:10). Các văn
bản này cho thấy rằng rất sớm sau khi Chúa Lên Trời, cộng đồng Kitô giáo đă
bắt đầu phát triển một cấu trúc cơ bản của việc cầu nguyện, để thực hiện các
lệnh của Chúa Kitô là "Anh em hăy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy" (Lc
22:19) và "vậy anh em hăy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép
rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân
giữ mọi điều Thầy đă truyền cho anh em"(Mt 28:19, 20). Họ cũng cho rằng lệnh
của Đức Kitô là Kitô hữu "cầu nguyện không ngừng. Hăy tạ ơn trong mọi hoàn
cảnh. Anh em hăy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Kitô
Giêsu" (1 Tx 5:17, 18, các câu Kinh Thánh: theo bản dịch Việt ngữ của Nhóm
Phiên dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ). Điều này sẽ dẫn đến các h́nh thức, chẳng
hạn Các Giờ Kinh Phụng Vụ.
Tất cả các điều này có nghĩa rằng thật là khá tự nhiên khi các cộng đồng
Kitô giáo phát triển các cấu trúc cầu nguyện khác nhau trong một cách hữu
cơ, và có thể thích ứng với các h́nh thức bên ngoài của việc thờ tự, khi
Giáo Hội tăng trưởng về số lượng và chính xác hơn trong việc nối kết đức tin
của ḿnh vào Đức Kitô, thông qua cả các định nghĩa Công đồng và biểu thức
thờ phượng.
Các tài liệu là khan hiếm từ các thế hệ tiếp ngay sau các tông đồ, nhưng
chúng cho thấy sự liên tục trong sự phát triển của các nghi thức cấu trúc và
việc cầu nguyện.
Trong số các văn bản, văn bản quan trọng nhất thường được xem là "Didache",
hoặc Lời giảng dạy của Mười Hai Tông Đồ. Tác phẩm này ngắn gọn, viết khoảng
năm 100, có nhiều lời cầu nguyện và sự mô tả của phép Rửa tội. Các tác phẩm
khác của các Giáo Phụ (một số người trong số họ là đệ tử của các tông đồ),
như thánh Inhaxiô thành Antiôkia và thánh Polycarp, đă nêu ra các chỉ dẫn về
cơ cấu phẩm trật của Giáo Hội và cấu trúc của việc cầu nguyện phụng vụ.
Một tài liệu quan trọng từ thế hệ tiếp theo là cuốn "Biện giải" (Apology,
viết khoảng năm 155-157) của thánh Justin, vốn chứa đựng sự mô tả đầu tiên
của Thánh Lễ trong một h́nh thức, vốn là cơ bản giống như Thánh lễ của chúng
ta ngày nay. Trong số các bản văn được viết sớm nhất, là bản văn trong cái
gọi là "Truyền thống Tông đồ" được gán cho tác giả (có thể không chính xác)
là thánh Hippolytus thành Rôma (năm 215). Trong công tŕnh này, chúng ta t́m
thấy các công thức cho lễ truyền chức, và một văn bản vốn tạo nên cơ sở của
Kinh Nguyện Thánh Thể II của Sách Lễ Rôma hiện nay.
Trong các thế kỷ sau đó, việc sản xuất các bản văn phụng vụ vẫn tiếp tục, và
phần lớn các văn bản chính của phụng vụ trong tất cả các nghi thức phụng vụ
và gia đ́nh đă được sản xuất từ thế kỷ IV đến thế kỷ VII. Các bản văn phụng
vụ Latinh lâu đời nhất là vào khoảng năm 350, và các bản thảo lâu đời nhất
c̣n tồn tại là từ khoảng năm 450 đến năm 500, mặc dù có nhiều cuộc tranh
luận về vấn đề này giữa các học giả.
Từ tất cả các điều trên, chúng ta có thể kết luận rằng phụng vụ bắt đầu với
Chúa Kitô và kết thúc trong Chúa Kitô. Sự phát triển trong các h́nh thức
phụng vụ và phong cách khác nhau luôn bắt nguồn trong Mặc Khải, và phát
triển cách hữu cơ từ mầu nhiệm Vượt qua của Ngôi Lời Nhập Thể.
(Nguyễn Trọng Đa, Zenit.org 12-4-2016)